Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» EM LA HANH PHUC TRONG ANH.............?
Mon May 28, 2012 5:38 pm by o0lucifer0o

» 25 minutes
Wed Mar 14, 2012 6:26 am by starlet

» yêu LẠI TỪ ĐẦU.ÔI........yêu thế ko biết.quá hay luôn
Mon Mar 12, 2012 5:05 am by starlet

» May mà em không xinh!!!
Sun Mar 11, 2012 4:27 pm by karo_wind47

» Kiểu con gái như em...
Sat Mar 10, 2012 8:29 pm by lethang

» BIgBang 2012
Sun Mar 04, 2012 9:16 am by admin

» More than I can say..........!!!
Tue Feb 21, 2012 7:18 am by baysaccauvong

» 24h chon loc.herher
Tue Feb 21, 2012 7:14 am by baysaccauvong

» Suy ngẫm...
Tue Feb 21, 2012 7:12 am by baysaccauvong

December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 

Calendar Calendar


bat dau 1 ket thuc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

bat dau 1 ket thuc

Bài gửi  xukut3_1908 on Wed Aug 18, 2010 7:01 pm

1. Minh gắt gỏng:

- Hey, đừng nghĩ rằng chúng ta sẽ nhận được sự giúp đỡ hay bất cứ cái gì tương tự từ ba con bé chết tiệt đó. Không và nhất định không!

JB méo xẹo mồm, thì thầm, mọi người đang nhìn vào hai đứa:

- Nói nhỏ một chút và thực tế là ít nhất chúng ta cũng nên thử hỏi xem rằng Melisah và bọn kia định như thế nào chứ?

Minh gạt tay thờ ơ:

- Này đồ ngốc. Nếu cậu có thể phát âm được bất cứ một câu nào tiếng Trung ngoài I love u thì hãy nghĩ đến việc bắt chuyện với ba con nhỏ đó.

Minh thấy u ám. Cuối cùng thì là gì? Lớp học IS Creative thinking có một project và giảng viên Suel đột nhiên có ý tưởng ghép nhóm không chọn lựa, tất cả tên của mọi người được xáo lên và tự bốc chọn group, cuối cùng trong năm người của “team” nó, chỉ có JB may mắn là bạn thân của Minh, còn ba đứa còn lại là Chinese! Nó ghét phải làm việc với tụi Trung Quốc. Thất vọng tiếp theo là ba con nhỏ này nói tiếng Anh tệ kinh khủng và luôn mồm thì thầm với nhau bằng ngôn ngữ riêng trông đến là ghét! Monkey!

Cắt ngang suy nghĩ của Minh, JB đập vai:

- Ew, đến bến rồi, xuống thôi.

Minh cầm cái laptop, khoác balo, nó gào lên sau hồi suy nghĩ mông lung, làm thằng bạn và những người xung quanh giật mình:

- Khỉ thật, tại sao con mụ Suel lại chọn tớ làm nhóm trưởng chứ?!!

Rồi nó hạ giọng:

- Đành vậy! Chúng ta sẽ làm project, hai đứa thôi, không cần nói với ba con bé đỏng đảnh không trùng ngôn ngữ kia. Làm vì chúng ta! Và nếu A hay D là kết quả cho Team thì tụi kia cũng phải cố mà chịu.

JB ôm đầu:

- OMG, ngất! Chọn đề tài. Thu thập thông tin. Làm survey ít nhất 300 người. Viết báo cáo 20 trang. Trình bày Power Point slice cho thuyết trình. Tất cả trong 2 tuần!

Minh im lặng, rồi nó thình lình hét lên, lần 2 trong 1 phút:

- Mặc dù tớ cũng muốn ngất, nhưng tớ bảo làm được tức là sẽ làm được vì chúng ta không được phép không làm được trong một hoàn cảnh phải làm được cái điều mà thực ra nhất định là sẽ làm được!



2. Đề tài mà tụi nó làm là: “Sự tràn ngập của game online trong Teen”. Khi mà các nhóm khác chia nhau việc làm một cách nhẹ nhàng, thì team của Minh tan tác làm khối lượng công việc tăng lên gấp đôi. Minh và JB phải vật vã cho phần đi phỏng vấn lấy tư liệu…

Trong canteen, JB bê đĩa thức ăn đặt bộp xuống bàn mà Minh đang ngồi:

- Huh, 3 bé Trung Quốc lại đang túm tụm ở kia kìa- nó chỉ về phía một bàn gần quầy Fruit- bọn này đẻ vào giờ “thì thầm” hay sao ý!

Minh bật cười:

- Hehe, một nửa thế giới thậm thụt với nhau khi ăn.

- Tuỳ thôi, co ro trong quan hệ với những đứa đến từ cùng đất nước thì khả năng giao tiếp và ngôn ngữ sẽ không tiến bộ. Lúc nào cũng loanh quanh với hội Chinese, thử hỏi cơ hội đâu cho chúng nó bật tiếng Anh! - JB cãi lại, giọng lùng phùng cơm đầy mồm.

Minh nhún vai, điều này thì đúng. Nhưng…Trời ạ! Những đứa tiếng Anh là tiếng mẹ đẻ như JB làm sao biết được… “nỗi niềm” của những đứa như Minh hay tụi Trung Quốc chứ, có cái gì đó chợt như là đồng cảm ở Minh…Nó gạt đi:

- À này, đến sát ngày thuyết trình thì vẫn phải truyền đạt với ba con bé đó về đề tài của chúng ta vì nếu không đủ cả nhóm lên nói, thì đừng hy vọng full mark!

JB ngậm thìa vào mồm:

- Sát ngày nộp?

- Yup. Và bỏ thìa ra đi, tởm quá.

- Tại sao không là bây giờ?

Minh hấp hé môi, định nói gì đó nhưng lại thôi. Nó cũng chả biết sao. Có cái gì đó như bức tường vô hình giữa hai bên. Minh nhìn đồng hồ:

- Không nhanh lên là muộn môn AutoCAD đấy!

JB lại bắt đầu xúc từng thìa to vật và ngoác hết cỡ mồm của nó ra…



3. Câu của JB khiến Minh hơi suy nghĩ. Thực ra thì nó cũng từng như tụi Trung Quốc kia, tức là co cụm, không hoà đồng, trên lớp thì lặng lẽ, và giữ mối quan hệ nhỏ nhoi với một vài đứa Việt Nam cùng hoàn cảnh. Suốt mấy tháng trời, nó vẫn không thể bắt kịp với tốc độ nói của giảng viên, cứ ù ù cạc cạc như vịt nghe sấm. Rồi tình cờ sau một vài bữa ăn trưa mà tụi bạn Việt Nam của Minh bận, Minh quen JB cùng vài đứa nữa. Và mọi thứ cải thiện rõ rệt. Khả năng nghe nói, hoà nhập và hơn hết là yếu tố tự tin, Minh dần cảm thấy thoải mái hơn nhiều! JB và những đứa kia cũng rất quý Minh – vì khả năng bắt nhịp, có đầu óc, cũng như thái độ nghiêm túc trong học tập của nó. Cả vì Minh đá bóng tuyệt hay, ở nước ngoài, nếu chỉ có học khá thôi mà bỏ qua các hoạt động ngoại khoá, oh, hãy làm bạn với đầu gối nhé! Bởi tụi ở đây cho rằng năng khiếu ở bất cứ điều gì cũng là tốt, một đứa đánh bi-a tuyệt hay như JB cũng được đánh giá cao như việc môn Toán của Minh toàn A! Điều này ban đầu làm Minh cảm thấy bỡ ngỡ, nhưng sau đó thì nó khoái chí vô cùng! Sau lần JB chán nản vì thất bại của nó tại giải game trường, Minh đã lôi nó về ký túc xá làm món phở cuốn đãi thằng bạn…giải sầu, với một đứa… “phàm ăn tục tử”(!) như JB thì quá kết! Thế là hai thằng nghiễm nhiên thân nhau!

Bây giờ, bắt gặp vấn đề của tụi Trung Quốc, Minh mang máng được, nhưng nó vốn không ưa cái thứ tiếng ề à của bọn đấy, hơn nữa Minh cũng không biết phải bắt đầu như thế nào, lằng nhằng lại bị bọn nó bảo là dở hơi! Thôi kệ!



4. Sắp đến ngày thuyết trình, Minh và JB bở hơi tai. Rắc rối hơn tưởng: không dễ thống kê và kết luận, vạch ra nguyên nhân, ưu-nhược và hướng đi cho đề tài. Những phần như thế này con gái làm khá hơn! Hai đứa mụ mẫm đầu óc vì những tranh luận liên miên. JB hăng hái nhưng dễ chán nản. Minh thì kiên nhẫn nhưng đôi khi tỉ mỉ thừa thãi và rụt rè đúng lúc cần - dễ gặp ở teen Việt điều đó. Trời ạ! Bế tắc nhưng tự ái không cho phép nó yêu cầu giúp đỡ! Minh đang vò đầu bứt tai thì điện thoại reo. Nó nhấc máy:

- Bạn được phục vụ.

- Uhuh…ừm…Lang Ting đây…

Minh bịt máy lại nói không ra tiếng với JB: “Oh shit, một trong ba đứa còn lại của nhóm-chúng-ta!”, nó quay lại máy, JB cũng áp sát tai vào máy, lắng nghe hồi hộp.

- Okie. Có việc gì vậy?

- Gặp nhau được…không? Tụi này đang…ở gần thư viện.

Minh tí sặc trước thứ tiếng Anh nhát gừng của Lang Ting.

- No problem. Tớ và JB đang ở cafe thư viện đây - bàn đầu tiên gần dãy máy tính. Vào đi!

- Yup.

Dập. Minh quay sang JB, mắt to bằng quả bưởi:

- Thế là sao?

JB gãi đầu:

- Ai biết! Muốn xin làm cùng chăng?

Minh lắc đầu:

- Giọng không giống như thế lắm. Có gì đó tựa như là…ừm…

JB nheo mắt:

- Như là?

Minh chưa kịp trả lời thì từ phía xa, Melisah, Lang Ting và Enna K đang bước tới. JB và Minh cùng đứng lên nhường và đi lấy thêm ghế về. Năm đứa ngồi quanh một cái bàn. Enna K lên tiếng trước, có vẻ ngượng nghịu:

- Ya, chắc hai cậu vẫn…nhớ chúng ta là partners…của project IS.

Con nhỏ đằng hắng một cái. JB gật đầu:

- Dĩ nhiên. Và bọn tớ đang tự hỏi không biết bọn cậu định sao? Mặc cho tụi này làm gần hết rồi và bây giờ nhảy vào?

Minh hoảng hồn trước cách nói bốp chát của thằng bạn, nhưng nó im lặng, thôi cũng phải vậy. Ngược với suy nghĩ của nó, bên kia có vẻ hơi ngạc nhiên, Lang Ting nhíu mày:

- Hử? Làm gần hết? Như vậy là…bọn cậu đã làm về…một đề tài gì đó?

Minh gật:

- Chính xác là “Sự tràn ngập của game online trong Teen”. Gần xong.

Ba đứa Trung Quốc nhìn nhau cười một cách kỳ lạ. Chết tiệt! Nghe thấy tụi này làm xong hết, không phải chế thêm mồ hôi công sức vào là cười lộ liễu như thế à! JB sắp sửa cáu tiết thì Enna K cười tủm tỉm nói:

- Các cậu đã làm gần xong một cái, right? Và với một đề tài khác…à.. ừm… bọn tớ đã…coi như hoàn thành!

JB và Minh trố mắt, gần như đồng thanh:

- What?!!

Melisah lên tiếng, nó nói khá chậm:

- Aiza, nói sao nhỉ…Chúng ta hình như đã có sự…nhầm nhọt về…“cái gì đó”(!), bọn tớ thì nghĩ các cậu…không chú ý đến…project, hơn nữa cứ thấy ngại ngại nếu ra hỏi các cậu, mà như thấy đấy, tiếng Anh…bọn tớ không tốt, vì thế…- nó nhún vai, không diễn đạt trôi chảy nhưng đủ hiểu ý.

Minh nhìn JB - thằng này đang hắt xì liên tục!

- Bọn này đành tự thân…làm với đề tài là “Việc học sinh được quyền tự chọn môn học phụ”. Cũng khá…mệt khi không có bàn tay của con trai! - Lang Ting nói ngập ngừng.

Enna K hấp háy mắt:

- Nhất là phần…Power Point, bọn tớ có…làm nhưng không hài lòng. Trong ba đứa...không ai rành Tin. Và tớ nghĩ là bọn cậu có lẽ…dễ dàng giúp phần này.

Nói xong những cấu trúc câu loằng ngoằng ấy, cả ba đứa mỉm cười, hướng những đôi mắt…long lanh về phía Minh và JB! Ôi, JB gần như đỏ bừng mặt. Minh ngập ngừng suy nghĩ chút, rồi chậm rãi:

- Tệ thật, đây là lỗi của tớ! Đáng ra leader như tớ phải liên kết mọi người, cuối cùng cũng vì cái ngại ngùng và suy nghĩ một chiều mà tớ lại thế…

Minh đá vào chân JB, thằng này giật mình, giọng…”chập chờn”: (!)

- À, ừm…ờ…Tớ cũng thế. Hừm…sorry! Tớ cứ nghĩ là bọn cậu chắc không chịu hợp tác đâu và…lười lắm. Ai ngờ các cậu làm nguyên một cái!

Lang Ting cười lớn:

- Haha, hey guys! Làm gì mà phải ủ rũ thế, đâu có…vấn đề gì nghiêm trọng mà phải…xin lỗi! Về mặt tích cực…chúng-ta đang có tận hai đề tài sắp hoàn chỉnh! Chỉ cần tập trung làm xong cả hai thì…thì…

-…thì TUYỆT!- JB đỡ lời Lang Ting khi con bé ngập ngừng tìm từ ở phía cuối.

Minh nhìn JB, lần thứ 200 trong ngày. Mồm thì không nhưng mắt của hai thằng gần như là…cười tít!! Điều đơn giản mà Lang Ting nói không sai, mà đôi lúc thế này có khi lại tốt, tăng khả năng độc lập của mỗi đứa, rồi lại dùng nhiều cái đầu giải đáp những phần khó khăn! Điều này ngoài dự kiến. Thoải mái và đơn giản, chịu khó và thành thật: những cô bạn Trung Quốc không tệ như thành kiến nhảm nhí! Những điều không ngờ dễ chịu.

Enna K nháy mắt:

- Chúng ta bắt tay…vào kết thúc đề tài nào trước?

Trời ạ, cách nháy mắt của Enna K trông hay khiếp khủng! Aiza, một câu chuyện mới bắt đầu bằng một “kết thúc” đây! Minh thở phào: “đôi chút phức tạp, nhưng mọi chuyện sẽ tốt, bởi chúng ta là teen- hoà nhập không thành vấn đề!”



xukut3_1908
Binh nhì
Binh nhì

Tổng số bài gửi : 80
Join date : 16/08/2010

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết